Thứ Hai, 17 tháng 9, 2018

vì sao ít người tập khí công thành công


Cúng ta còn tìm thấy trong bài viết rằng chính tác nhái và ông của anh là một chứng dẫn cho việc tập tành khí công chữa bệnh thành công. Bài viết còn truyền cảm hứng cũng như đề cập lại 1 số ngộ nhận về tập khí công mà tác nhái đã viết ở bài trước của mình. Dưới đây là nội dung bài viết. 


Bây giờ, đầy đủ môn phái võ thuật, thiền, khí công, yoga …etc… nhiều trong quần chúng. #, Trong sách vở và trên Internet. Nhưng lúc hỏi những người tập những môn kể trên xem họ đạt được các thành tựu gì, thì thường được giải đáp là “Tôi cảm thấy thế lọ, tôi càm thấy thế chai”, chứ ít người nào phát biểu 1 phương pháp cụ thể, đo đếm được bằng trang bị hay Quan sát ra được thành hành động thực tại xem họ làm cho được các chiếc gì, chữa được bệnh gì hay khoẻ lên rõ ràng như thế nào về mặt nhịp tim, áp huyết, cơ thể ..etc.. So với trước lúc tập khí công hay tập thiền. Bên cạnh đó, cũng với những người nhờ tập luyện mà chữa khỏi các bệnh hiểm nghèo, như thầy thuốc Nguyễn Khắc Viện tập khí công chữa khỏi bệnh lao phổi, ông nội tôi tập Yoga chữa khỏi nhồi máu cơ tim, tai biến huyết quản não. Năm chậm triển khai ông nội tôi gần 70, bị nhồi máu cơ tim đến lần thứ ba, tai biến huyết mạch não liệt nửa người bên trái. Sau chậm tiến độ ông nội tôi tập Yoga, bao gồm đủ cả ba phần là Dhyana, Pranayama và Asana, vậy mà khỏi hẳn. Tới sau này, năm 91 tuổi, ông nội tôi còn làm cho được các động tác mềm dẻo mà tôi khi chậm triển khai còn là bạn teen, ăn tập đàng hoàng mà vẫn không làm cho được. Tôi tập khí công chữa khỏi bệnh hen suyễn mãn tính năm 11 tuổi. Vậy đâu là sự khác biệt giữa tập khí công với thành tựu và tập “càm thấy”? Kể qua quýt về tập khí côngCó thể tìm hiểu thêm Tập khí công tại https://www.dkn.tv/

Viết năm 1990: thảo luận về Ý và Khí trong Võ học
Viết năm 2013: Khí công – sự thực và các điều ngộ nhận
Chú ý: Khí, viết theo tiếng Hán, không phải là không khí mà là năng lượng, như trong khoảng khí trong Điện khí hoá, Cơ khí hoá …etc…

đề cập đơn giản, các bài tập về khí công nhiều ngày nay chỉ là các bài dẫn khí (năng lượng) chạy theo các kinh mạch (kênh năng lượng) trong cơ thể. Để dẫn được khí, trước nhất là phải mang khí. Điều này cũng tương tự như bạn muốn bơm nước trong một hệ thống ống nước, thì đầu tiên phải sở hữu nước trong ống đã. Vì những lý do này nọ trong lịch sử, những bài tập về vận khí, đưa chân đưa tay hay ngồi dẫn khí được phổ quát đầy đủ, nhưng phần trước tiên là làm gì để sở hữu khí (tụ khí, nạp khí) thì thường bị giấu đi.

Khí công
khi nhắc đến tập khí công, đa số người thông thường mường tượng ngồi thiền, quán tưởng, thở hít phì phò, khua tay khua chân hàng tiếng đồng hồ. Ảnh minh họa.

do vậy nên những thầy dạy võ thời xưa khi dạy võ thì không tính phần tụ khí, nạp khí, họ đều dạy đông đảo hết, tới khi sắm được truyền nhân đắc ý rồi, họ chỉ cần chỉ thêm phần nạp khí, là bỗng nhiên người học trò chậm triển khai tập mang kết quả hơn đầy đủ bậc so có các người khác. Trong khi chậm triển khai thì các người khác cứ giơ tay múa chân, ngồi thiền, trạm trang hì hục từ ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác mà chả với kết quả gì. Phần tụ khí, nạp khí thường lại là môt vài động tác rất thuần tuý, không mất phổ biến thời kì, nhưng nếu ko sở hữu người chỉ thì không người nào biết. Mà các người được chỉ rồi thì vì thấy nó đơn thuần, thỉnh thoảng còn ngớ ngẩn quá, ko biết sở hữu thực hư thế nào, mang được trò vè gì ko. Do vậy hoặc là họ ko tập theo, hoặc là tập theo ít buổi, rồi lại theo tư duy chủ quan của mình thêm thắt, điều chỉnh cho (có vẻ) hay hơn, hoặc tập ít buổi rồi bỏ. Phần đông những người hành động theo lối chậm triển khai đều không đi tới đâu cả. Hiện nay, chúng ta thường thấy các người ốm sắp chết hay thể trạng ốm yếu tập Yoga hay khí công khỏi bệnh, chứ ít khi thấy người khoẻ mạnh nào đề cập tôi tập khí công ra chiếc tích sự gì. Lý do là người tập mà không mang động lực thì thường thiếu nghiêm trang, tập mấy hôm cho có, cho vui, ko thấy gì thì thôi, trong khi chậm triển khai, khí công đòi hỏi một sự tập tành nghiêm chỉnh, đều đặn, quan trọng nhất là đều đặn, công cu li theo tháng ngày. Tóm lại, lý do các người tập khí công, thiền, Yoga mà chỉ sở hữu “cảm thấy”, không mang thành quả gì đo đếm được, không chữa được bệnh thì chỉ do một trong những lý do sau đây:

ko mang cách tập đàng hoàng. Mà quan trọng nhất là không sở hữu phần tụ khí, nạp khí.

tập tành không chặt chẽ theo cách, mà sau lúc tập ít lâu thì tự động điều chỉnh phong thái, động tác, tập phổ quát thêm (NGUY HIỂM NHẤT là TẬP phổ thông THÊM).

Tập không đều đặn hàng ngày.

không bền chí, tập ít lâu rồi bỏ.

Quá cuồng tín vào 1 phương pháp mà bỏ những cách khác.

Tuỳ theo cơ địa, tính nết từng người, sẽ với bí quyết thích hợp với người này hơn so mang người kia. Thường là tập nghiêm trang, bài bản, chính xác, đều đặn trong vòng một năm mà ko sở hữu đổi thay về mặt cơ thể, tim mạch, huyết áp, thể lực trong khuôn khổ có thể đo được bằng máy móc, thì nên chọn 1 bí quyết khác. Nhưng không nên thay đổi cách thức loạn xị trước lúc thử trong vòng 1 năm.
Bài viết nói về phương pháp Đạo dẫn, bao gồm 12 động công dưỡng sinh trường sinh, kích thích lục phủ ngũ tạng và các yếu huyệt,… Mời những Anh chị cùng theo dõi và cho quan niệm.

Đạo dẫn là một cách tập luyện sinh dưỡng trường sinh của các đạo sĩ thời xưa, nhằm giúp thân thể cường tráng, ý thức sáng suốt, nô nức, giảm thiểu được tật bệnh, kéo dài tuổi thọ.

phương pháp bao gồm 12 động công, kích thích lục phủ ngũ tạng, những huyệt kinh lạc quan trọng, những tuyến nội tiết, cơ bắp, khớp di chuyển chủ yếu của cơ thể.

bí quyết luyện tập đơn giản, ít động tác, với thể thực hành trước khi đi ngủ và sau lúc ngủ dậy, rất thích hợp mang người cao tuổi, người vướng bận rộng rãi công việc.

Từ khóa: tap khi cong. Có thể tìm hiểu thêm tap khi cong tại https://www.dkn.tv/


Thứ Năm, 8 tháng 2, 2018

Bài Học Kinh Nghiệm Từ Những Cái Chết Lãng Xẹt Trong Tiểu Thuyết Tam Quốc Diễn Nghĩa

những điển tích, những mẩu chuyện trong Tam Quốc Diễn Nghĩa đã ko còn gì xa lạ với mỗi chúng ta, thế nhưng những bài học trong khoảng nó thì chẳng hề ai cũng với thể nhận ra được.



Câu chuyện 1: cái chết của Mã Tốc

chậm tiến độ là câu chuyện của Mã Tốc, 1 hào kiệt "sách vở", cắp sách theo học nghề của Gia Cát Lượng và được tin tiêu dùng trấn thủ Nhai Đình, cửa ải quan trọng nhất của trận đấu.

Dù chưa ra trận lần nào, nhưng Mã rất tự tín, sẵn sàng ký vào quân lệnh trạng và chấp nhận mất đầu nếu như để mất Nhai Đình.

Thế nhưng dù học phổ biến biết rộng, Mã Tốc vẫn chủ quan và mắc mưu Tư Mã Ý, để mất Nhai Đình, dẫn tới toàn quân thua trận và sau chậm triển khai bị chém đầu theo quân lệnh.

sai trái ở đây là: Mã Tốc đã quá chủ quan, tự tín vào mớ lý thuyết "học vẹt" của mình và coi thường một người dày dạn chiến trận như Tư Mã Ý, để rồi chung cuộc chiến bại thảm hại.

Bài học từ Tam Quốc Diễn Nghĩa: Kinh nghiệm bản tính quan yếu ko kém gì lý thuyết, dù 1 người có học rộng rãi biết rộng tới cỡ nào mà chưa trải đời qua các trận đấu thực sự, người Đó cũng không thể đảm trách trọng trách.

Câu chuyện 2: cái chết của Trương Phi

Trương Phi, 1 trong ngũ hổ tướng của Lưu Bị, được coi là sở hữu sức mạnh vô tune và người mang thể đương đầu ngang cơ ông trong phim chỉ mang vài nhân vật.

Thế nhưng chiếc chết của Trương thì khôn xiết lãng xẹt, bị tuỳ thuộc nhân lúc ngủ say lấy đầu, 1 mẫu chết chưa từng mang đối với những dũng tướng trong quá khứ

sai trái ở đây là: Trương Phi là mãnh tướng, nhưng không được lòng tuỳ thuộc, đã đa dạng lần đánh đập, chửi bới thủ túc, không coi họ ra gì, nên cái kết của ông ta rất đắng.

Đã từng với lần, Gia Cát Lượng bắt Trương Phi phải viết cam kết là không đánh thuộc hạ lúc say rượu, nhưng ông vẫn chứng nào tật đó. Và kết quả loại chết chậm triển khai đã được "đạo diễn" bởi chính cấp dưới của mình.

Bài học từ Tam Quốc Diễn Nghĩa: Cho dù bạn sở hữu tài giỏi đến đâu, nhưng nếu bạn không được lòng cấp dưới, sẽ tới lúc nào Đó bạn sẽ thất bại bởi chính những người đi theo mình.

Còn nếu bạn được cấp dưới tín nhiệm, yêu quý, thì cho dù ở vào tình cảnh cạnh tranh nhất, họ cũng sẽ ko bỏ rơi bạn. Hãy nhìn chu du hay Tư Mã Ý và so sánh với Trương Phi, bạn sẽ thấy điều đó!

Câu chuyện 3: chiếc chết của Hoa Đà

Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, Hoa Đà được lòng gần như người vì việc chữa bệnh miễn phí, ông được coi là người với thuật cải tử hoàn sinh lúc chưa 1 bệnh nhân nào mà ông không chữa được.

Thế nhưng, chỉ vì 1 ý tưởng chữa bệnh "vượt thời gian" mà ông đã bị Tào tháo dỡ, 1 kẻ đa nghi chém đầu.

sai lầm ở đây là: Dù rất tài giỏi, nhưng Hoa Đà lại không hiểu tính bí quyết của "bệnh nhân" mình, ông đã đưa ra một ý tưởng quá "chém gió" vào thời bấy giờ, là mổ đầu, 1 việc khiến cho mà ai cũng nghĩ là ninety nine% sẽ cướp đi mạng sống con người.

Đưa ra ý tưởng "dị" để cứu người là ko sai, nhưng chiếc sai của ông là đã khiến điều chậm tiến độ mang Tào tháo dỡ, 1 kẻ đa nghi mang triết lý "thà phụ người chứ ko để người phụ ta", và dòng giá phải trả cho ông là bị chém mang tội danh "âm mưu ám sát".

Bài học trong khoảng Tam Quốc Diễn Nghĩa: Cho dù là điều đúng đắn, nhưng hãy lựa đối tượng để đề cập, vì với những người sẽ ko hiểu được cái đúng đắn chậm triển khai, rồi nghĩ ngược lại và bạn sẽ phải nhận những hậu quả ko mong muốn.

Câu chuyện four: dòng chết của Dương Tu

Dương Tu là 1 mưu sĩ sở hữu tài của Tào tháo, đã rộng rãi lần khiến Tào toá phải thán phục vì ông ta có thể đoán trúng nghĩ suy của mình phổ biến lần.

Thế nhưng, rút cục Tào tháo dỡ lại chém Dương Tu vì "làm vỡ lở việc quân", qua việc ông đoán rằng Tào dỡ sẽ rút quân dựa theo các cử chỉ của Tào.

sai trái ở đây là: Dương Tu giỏi, nhưng luôn tỏ ra "nguy hiểm" trước mặt http://chanhkien.org/ dỡ đa dạng lần, với người đa nghi như Tào toá, cứng cáp Tào sẽ không muốn sở hữu người "đọc vị" mình quá phổ quát, lại còn huyênh hoang tự túc.

Chính cho nên, dựa vào một lần "nói hớ" của Dương Tu, Tào đã chém Dương ko thương tiếc.

Bài học trong khoảng Tam Quốc Diễn Nghĩa: Đừng bao giờ tỏ ra "quá nguy hiểm" trước mặt sếp, cũng đừng bao giờ phấn đấu "đọc vị" sếp và kể cho mọi người, chẳng ông sếp nào thích tương tự cả. Cho dù bạn với tài, ví như bạn bị coi là mối nạt dọa của họ, họ cũng sẽ "chém" bạn.

Từ khóa: Tam quoc dien nghia